Sô-cô-la tuyệt hảo bạn chưa bao giờ thử

Những thanh kẹo ngon nhất và tuyệt vời nhất đang được làm tại một nhà xe ở thành phố Hồ Chí Minh

Không một thứ gì được cho là bình thường trong thời đại này, những thanh Sô-cô-la nhỏ bé, được làm theo phương thức truyền thống, những người làm sô-cô-la đến từ cùng một vùng đất. Từ việc sản xuất theo công thức truyền thống, sô-cô-la được đoạt giải khiến cho tôi tò mò đến xem quá trình sản xuất bởi dây chuyền hoạt động nhỏ được gọi là nhà máy Marou tại ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh, những hạt cacao được thu hoạch bằng tay trên mảnh đất nhỏ thuộc hòn đảo được gọi là Tân Phú Đông tại Đồng bằng châu thổ sông Mê Kông

Sô-cô-la Việt Nam không giống như các loại sô-cô-la khác. Nó hầu hết được làm từ hạt cacao có tên gọi là Trinitario, là sự pha trộn của Forastero của thế kỉ 18 – sản lượng hạt hiện giờ nhiều nên dùng để sản xuất Sô-cô-la khổng lồ – và hiếm hơn là hạt Criollo. Sô-cô-la của Marou có độ phức tạp nhất định và sự phong phú trong sản phẩm, bởi vì nó không giống hầu hết các nhà sản xuất sô-cô-la khác, họ có thể tạo nên những thanh sô-cô-la của họ từ những hạt cacao họ đã chọn lọc tại vườn. Điều đó có nghĩa rằng họ kiểm soát được hết tất cả mọi thứ, từ khi thu hoạch hạt cacao ở vườn cho đến khi thành phẩm. Kết quả là những thanh sô-cô-la có hương vị khác biệt-mùi rượu, hoặc mùi thuốc lá.

Công ty được thành lập vào 2011 bởi người Pháp gốc Nhật tên Samuel Maruta, anh ta đến Việt Nam đầu tiên để làm giáo viên và Vincent Mourou, một người Pháp gốc Mỹ từng là một người làm trong lĩnh vực quảng cáo. ‘Chúng tôi làm sô-cô-la Pháp khác với quy trình kỹ thuật sẵn có’ Maruta đã nói với tôi tại thành phố Hồ Chí Minh. ‘Hầu hết người Việt thích các loại sô-cô-la ngọt hơn, bằng việc pha trộn nhiều loại cacao. Nhưng về lâu về dài khi nguyên liệu thô cạn dần, những thanh kẹo sô-cô-la này cũng trở nên đặc biệt hơn đối với người Việt.’

Sáng hôm đó, Maruta và tôi bắt đầu chuyến đi thăm nơi những hạt cacao cung cấp cho loại sô-cô-la Tân Phú Đông của Marou 85% và loại sô-cô-la ¾ Hòn Đảo Châu Báu đã được trồng. Chúng tôi lái xe 3 giờ đồng hồ từ miền Nam đến tận đồng bằng châu thổ sông Mê Kông- vùng đất được san bằng, đốt đất, và các cánh đồng lúa – tạo nên đường mòn dẫn đến đảo Tân Phú Đông. Đây là ông Phạm Thành Công, một trong những nhà cung cấp của Marou, có riêng một vùng đất rộng lớn để trồng cacao. Ông Công làm bữa trưa cho chúng tôi, và sau đó chúng tôi dùng cơm cùng một ít đậu tương. Quả cacao sáng màu, khi cắt để mở ra, trông giống như trái măng cụt, với các hạt được bao phủ bởi lớp màng màu trắng. Những hạt cacao được ủ lên men trong vòng 6 ngày trong các thùng gỗ thưa và sau đó được phơi khô dưới ánh mặt trời chiếu xuyên qua bụi tre. Từ đây, Maruta và Mourou chọn và đem những hạt cacao về nhà máy của họ ở ngoại ô Sài Gòn. Sau đó, họ đem rang, lột từ những vỏ khô và xay thành hỗn hợp quánh mịn, hỗn hợp này được đun nóng và trộn với đường cho đến khi nó tạo thành hỗn hợp chất lỏng hoàn hảo. Hỗn hợp này có mùi hương từ việc rang đều hạt cacao. Chất lỏng này được lấy ra nhanh và được cuộn vào khoảng 2 ngày trước khi đổ vào các khuôn, làm lạnh và đóng gói.

Sô-cô-la từ Tân Phú Đông có màu sáng cho thấy sự tươi mới của nó, nếm một chút ít ta cảm giác nó có vị như những hạt hạnh nhân: mềm mịn và đắng. Nhưng khi tôi hỏi vài thông tin từ Công, anh ta lắc đầu ‘Tôi không thích nó’, anh ta nói, khi Maruta báo trước thì anh ta cho rằng ‘Nó quá đắng và chua đối với tôi’

Và điều đó là: những thanh sô-cô-la làm tôi nhớ lại rằng sô-cô-la chưa từng được phổ biến tại Việt Nam. Tuy nhiên, tôi đã mang theo 20 thanh sô-cô-la về Băng Cốc, và những thanh sô-cô-la này không hề bị hỏi về xuất xứ của chúng.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *